Viết đoạn văn Tổng-Phân-Hợp Phân tích khổ 3 bài Nhớ rừng

Đánh giá của bạn post

Trong những năm tháng rực rỡ nhất của trào lưu Tóc mới, Thế Lữ như một ngôi sao mai rực rỡ, rạng rỡ. Thời gian còn lại hôm nay, Thế Lữ kết nối độc giả qua bài thơ nổi tiếng nhất của ông: bài thơ Nhớ rừng. Tác giả đã viết bài thơ đó dưới tiêu đề của nó với một dòng nhỏ: “Lời của con hổ trong vườn bách thú.” Người đọc nhận ra xuyên suốt tác phẩm, bài thơ là lời tâm sự đầy giận dữ của một con hổ trước tình trạng bị áp bức, nô lệ hiện nay; Cô mơ về những ngày xưa hoang sơ, hoang dại. Bài thơ đã bộc lộ một cách kín đáo tinh thần yêu nước của nhân dân ta lúc bấy giờ. Nhưng không dừng lại, thành công của bài thơ còn nằm ở những câu thơ tả cảnh đẹp – cảnh rừng trong nỗi nhớ đau thương của con hổ “lạc rừng”. Hình ảnh của cái tứ được chú ý trong bài thơ sau:

Những đêm vàng bên bàn còn đâu

Tôi đứng uống mồi dưới ánh trăng một cách say sưa

Ngày mưa đi về đâu bốn phương?

Tôi lặng lẽ nhìn đất nước chúng ta tái sinh

Mặt trời mọc của cây xanh và ánh nắng ở đâu?

Tiếng chim hót vui mừng cho giấc ngủ của chúng ta

Còn đâu những buổi chiều đẫm máu sau rừng?

Tôi đang chờ cái nắng như thiêu như đốt ”.

(nhớ rừng – lo)

Bài thơ là một chuỗi ký ức về những ngày tháng oai hùng của con hổ nơi rừng xanh. Giữa núi rừng dữ dội và kỳ vĩ, anh là chúa tể duy nhất. Bài thơ đặt ra bốn cảnh rừng tuyệt đẹp: đêm trăng, rừng nhiệt đới, bình minh và hoàng hôn. Mỗi cảnh được thể hiện bằng hai đoạn, câu thứ nhất tả cảnh rừng, câu thứ hai tả hình ảnh con hổ trên nền thiên nhiên kỳ vĩ ấy.

Những đêm vàng bên bàn còn đâu

Tôi đã đứng uống mồi một cách say sưa như ánh trăng ”.

“Đêm vàng” là hình ảnh ẩn dụ cho đêm trăng, dường như vạn vật đều được nhuộm vàng, ánh trăng như vàng tan trong không gian. Vào một đêm trăng sáng, đứng bên dòng suối khiến ta cảm nhận được hết màu sắc kỳ thú của thiên nhiên. Mặt nước trong vắt đón nhận sắc vàng của mặt trăng trở nên rực rỡ hơn một cách kỳ lạ. Con hổ đứng trước cảnh tượng này “say” không chỉ bữa no mà còn “say trăng tan”. Đó là một bức tranh lãng mạn, một bức tranh có cảm giác hoàn toàn bị chiếm trọn bởi vẻ đẹp của vũ trụ. “

Nếu hình ảnh, hình ảnh đêm trăng thanh tĩnh bao nhiêu thì cảnh mưa rừng lại dữ dội bấy nhiêu:

“Ngày mưa đi về đâu bốn phương?

Chúng tôi đang âm thầm nhìn đất nước mình đổi mới.

Mưa to và sương mù làm rung chuyển núi rừng, làm kinh hãi những loài vật yếu đuối. Nhưng với con hổ thì khác, nó không chỉ sợ hãi trước sức mạnh của trời đất mà còn coi đó là thú vui: “Ta lặng nhìn thế giới tự đổi mới”. Sự im lặng đầy mê hoặc trong từ “bình tĩnh” đối với con hổ chứa đựng sức mạnh điều khiển của lòng dũng cảm liên tục. Cô sử dụng sự im lặng của chúa tể để kiểm soát sự hung dữ của khu rừng. Hình ảnh một con hổ trông khác thường và dũng cảm.

Câu thơ đã nhanh chóng tan biến vào những câu ca bình minh:

“Mặt trời mọc của cây xanh và ánh nắng ở đâu?

Tiếng chim hót niềm vui giấc ngủ của chúng ta.

Sau một ngày mưa, bầu trời rạng rỡ hơn. Tiger càng khẳng định được vị thế của mình. Vào ban đêm anh ta thức dậy với vũ trụ. Vào những ngày mưa “lặng lẽ ngắm nhìn” San Giang. Khi mọi thứ thức dậy, anh ấy đang chìm trong giấc ngủ say. Hình ảnh người chủ rừng rậm tự do, tự tại làm theo ý mình, hổ có thể thống trị và vượt qua kẻ khác, nhưng không ai có thể vượt qua được chính mình.

Xem thêm  Tra cứu thông tin doanh nghiệp qua mã số thuế

Dữ dội nhất và cuồng nhiệt nhất là cảnh tượng của khu rừng lúc hoàng hôn:

Còn đâu những buổi chiều đẫm máu sau rừng?

Tôi đang chờ cái nắng như thiêu như đốt ”.

Hình ảnh khu rừng rực lên màu đỏ là màu của máu và màu của ánh sáng mặt trời. Vào lúc hoàng hôn, mặt trời chuyển sang màu đỏ tươi, và đó cũng là lúc mặt trời lặn. Nhưng trong mắt hổ, ánh sáng rực cháy đó là máu của mặt trời, và mặt trời đang chết trong một cái chết dữ dội. Con hổ lấy quyền lực từ vũ trụ để thống trị.

Bài thơ là một bộ tranh tứ bình rất đẹp. Bốn bề, cảnh nào cũng có núi non hùng vĩ, hình hổ oai phong. Nhưng than ôi, đây chỉ là một cảnh tượng trong quá khứ huy hoàng, chỉ được hiện lên trong hoài niệm. Trước mỗi cảnh thơ, cụm từ “Ở đâu”, “Còn đâu” thể hiện nỗi ân hận, đau xót sâu sắc trong lòng con hổ. Và giấc mơ huy hoàng kết thúc bằng lời than khóc: “Thời kỳ huy hoàng đã qua rồi.”

Nhớ Rừng là một bài thơ nổi tiếng của phong trào Thơ mới. Đó cũng là bài văn gây được ấn tượng mạnh mẽ và lâu dài trong lòng nhiều thế hệ độc giả – tác giả của nó – nhà thơ Thế Lữ, một nhà thơ tài hoa có nhiều đóng góp cho phong trào Thơ mới. Có thể nói, anh đã hoàn toàn nhập vai vào hình tượng con hổ trong bài, mượn con hổ để nói lên cảm xúc của một thanh niên có văn hóa trước cuộc sống lầm than, nô lệ.

Khía cạnh rõ ràng của sự thừa nhận này là “sự sỉ nhục” của hiện trạng:

Bây giờ tồi tàn, nhục nhã và bị giam cầm, để bày ra một trò chơi tưởng tượng, một trò chơi, để chăn bầy với những con gấu điên,

Với một đôi hổ trong lồng bên cạnh vạt áo, anh ta thiền định.

Sự sỉ nhục lên đến mức cao độ, biến thành oán hận và căm thù. Bị mất tự do trong “lồng sắt”, anh bất lực buộc phải “nằm dài nhìn ngày tháng trôi qua” cũng như “mười người kia”, tác giả muốn chỉ ra ai? Những người thực dân không gian có chế nhạo và coi thường:

Nâng tầm mắt của con bạn để vui vẻ về sự tuyệt vời của khu rừng

Trước đây, tôi từng là ‘chúa tể của muôn loài’, là ‘phép thuật’ tung hoành khắp núi cao, rừng sâu. Bây giờ bị nhốt trong rừng, với chế độ “làm trò chơi, trò chơi tưởng tượng” giống như thứ rác rưởi với một đống loa phóng thanh điên rồ, một cặp báo trôi nổi! Thật nhục nhã và đáng khinh!

Bên cạnh “nỗi uất hận ngàn đô” đó là thái độ căm ghét. Và hận đến mức hận, con hổ này chẳng ra gì giữa đường, nửa vời. Anh ấy ghét mọi cảnh xung quanh mình, từ:

Cảnh được sửa đổi, tầm thường, giả dối.

cho đến khi:

Băng đen như suối, chảy không trôi.

Lông cừu dưới nách là những gò thấp.

Anh ta coi thường tất cả môi trường nhân tạo hùng vĩ mà “1Q khác” được thiết kế để thiết lập. Anh nhận ra rằng tất cả chỉ là một sự nhại lại, vẽ ra trong cuộc “nghiên cứu” về quá khứ quê hương của anh, “cảnh tượng núi non chập chùng, cây cổ thụ – với tiếng gió hú và tiếng nguồn gào núi”. Anh ấy không bị lãng quên, nhưng anh ấy sẽ được ghi nhớ mãi mãi. Phải chăng câu chuyện về con hổ ở đây một lần nữa phản ánh sự tự tin của chàng trai trẻ Nguyễn Thế Lữ – người từng hoạt động cho một “hội kín” quốc gia? Sự căm phẫn và phủ nhận nền văn minh “Tây Tàu vui nhộn” thay thế cho những “dáng vẻ hoang sơ” của “bóng cây cổ thụ”, “đêm vàng bên suối”, “bình minh cây xanh và nắng vàng”. Gội đầu ”… nói một cách hình ảnh gợi cho ta những giá trị nào của văn hóa truyền thống quê hương?

Xem thêm  Trong cấu trúc siêu hiển vi của nhiễm sắc thể crômatit có đường kính là

Nhưng có lẽ chính dòng người thân yêu lúc nào cũng vậy, điều thường thấy nhất trong lòng con hổ là nỗi nhớ – nỗi nhớ đau thương và hùng tráng cùng một lúc. Đó là “nỗi nhớ rừng” cao cả và thiêng liêng, đúng như tên bài thơ đã xác định. Dễ dàng nhận thấy hai bài thơ tả nỗi nhớ này đều tập trung, và dày đặc nhất – đoạn 2 và đoạn 3 của bài – là hai khổ thơ chứa đựng nhiều cảnh sắc huy hoàng, có nhạc điệu tuyệt vời nhất. Hãy nhớ thân hình cổ thụ của chúng ta “vươn lên, hùng dũng, phóng khoáng, nhấp nhô như những con sóng nhịp nhàng” giữa “những rặng núi rợp bóng và những tán cây cổ thụ — với tiếng gió hú và tiếng nguồn reo lên cuồng nhiệt,” Thật đẹp đẽ, hùng vĩ làm sao. và hùng vĩ! Ghi nhớ cách làm.

… đêm vàng bên sông

Đứng say và uống ánh trăng?
… ngày mưa rẽ bốn phương

Lặng ngắm cảnh ta đổi mới? … bình minh tiếng gọi của cây xanh,

Tiếng chim hót, giấc ngủ hạnh phúc của chúng ta?

Kỷ niệm mới tuyệt vời, hùng vĩ, thơ mộng và âm nhạc làm sao!

Điều đó có thể xảy ra nếu ông đã lấp đầy những lời nói của con hổ trong vườn bách thú này với những người gần gũi với thế hệ cùng tuổi với nhà thơ. Và không chỉ một thế hệ. Ai là người Việt Nam còn chút lòng yêu nước, còn suy nghĩ, không xót xa trước nước mất nhà tan? Ai đọc qua lịch sử dân tộc, ít nhiều cũng cảm nhận được “nền văn hiến” lâu đời “của đất nước mà không ngán nền văn minh hào nhoáng xen lẫn thời thuộc địa? Người Việt Nam không mất gốc mà làm không ấp ủ hy vọng “mở rộng (…)” Và “quản trị” “đất nước trẻ vĩ đại” của họ, tương tự như những con hổ vườn thú khác, vẫn không ngừng. Giấc mơ vàng vĩ đại của ông. “

Khổ thơ thứ ba là những kỉ niệm kì thú, thú vị của “Vua sơn lâm” nơi rừng xanh, đó là những kỉ niệm khó quên. Phong cảnh được thể hiện tuyệt đẹp với mặt trăng, rừng cây và mặt trời. Đoạn thứ nhất và thứ hai nói về “đêm vàng”, khi ánh trăng sáng đến mức biến mọi thứ thành màu vàng, trong đêm trăng ấy bên dòng suối nhìn ra thiên nhiên tươi đẹp. Trong cảnh này con hổ đã ăn và tận hưởng “trăng tan”. Bức tranh lập thể cực đẹp, chủ đề hòa quyện với thiên nhiên. Qua cơn bình yên đi qua cơn mưa to làm rung chuyển núi rừng được tái hiện ở hai đoạn tiếp theo, nhưng vua sơn lâm vẫn không hề sợ hãi mà vẫn “lặng nhìn núi rừng”. Bức tranh này thể hiện lòng dũng cảm và sức mạnh trước thiên nhiên. Ký ức về những ngày vinh quang tiếp tục hiện ra khi mặt trời mọc. Vương quốc tràn ngập màu xanh và mặt trời mọc. Con hổ đang ngủ yên trong tiếng chim hót. Bức tranh trên được vẽ nên bằng những gam màu và âm thanh của tạo hóa: bình minh hồng, vàng nhạt trong nắng sớm, rừng xanh, tiếng chim vui nhộn.. Tất cả đều tạo nên một không gian nghệ thuật và khung cảnh như một xứ sở thần tiên. Nhưng mà Chao ôi! TỷTất cả đều chỉ còn là ký ức huy hoàng, quá khứ càng tươi sáng thì nỗi nhớ càng da diết. Những cụm từ trước mỗi câu thơ như “Ở đâu”, “Đâu nhưng” thể hiện sự tiếc nuối và xót xa của chính con hổ. Hình ảnh tứ bình đã khép lại, chỉ còn lại hiện thực tăm tối, tù đày, nô lệ và khát vọng giải phóng cháy bỏng.

NB:

Câu phủ định: phần gạch chân.

Các em đang xem: Viết một bài Tổng-Hợp (khoảng 10 câu) nêu cảm nhận của em về đoạn 3 bài “Nhớ rừng”

Can thiệp: một phần in đậm.

  • Viet doan van tong phan hop phan tich kho 3 bai nho rung

Nguồn: Jami

Bài viết được chia sẻ bởi caigiday.com

Blog khác

Leave a Reply

Your email address will not be published.

You may use these HTML tags and attributes:

<a href="" title=""> <abbr title=""> <acronym title=""> <b> <blockquote cite=""> <cite> <code> <del datetime=""> <em> <i> <q cite=""> <s> <strike> <strong>