Cảm nhận về quan niệm thời gian trong Vội vàng

Đánh giá của bạn post

Đề bài: Quan niệm về thời gian của Xuân Du trong bài thơ Xung phong.

Đề cương

Khái niệm về thì quá khứ: thời gian là tuần hoàn, vĩnh cửu. .

– Theo Xuân Diệu: Thời gian là tuyến tính, nó trôi đi nhanh chóng, một người qua đi không ngoảnh lại.

+ Quan niệm này xuất phát từ quan điểm động và biện chứng của vũ trụ và thời gian.

+ Thời gian trong tình cảm của Xuân Diệu đầy mất mát.

Nhận thức về thời gian của Xuân Diệu xuất phát từ ý thức sau đây về giá trị của cuộc sống cá nhân.

Quan niệm và thái độ này đã thể hiện giá trị tích cực và ấn tượng của tư tưởng Xuân Diệu.

một nhiệm vụ

Cùng hòa nhịp với không gian và vũ trụ là dòng chảy của thời gian. Trên thực tế, thời gian tự nhiên, thời gian khách quan là vĩnh cửu.

Nhưng quan niệm về thời gian, nhận thức về thời gian, từng thời đại, từng làn môi riêng biệt. Vì vậy, có sự bất đồng trong quan niệm về thời gian của Xuân Du với các thi nhân xưa.

Cam nhan ve quan niem thoi gian trong voi vang

Trong thơ cổ điển, nhiều nhà thơ đã than thở về sự ngắn ngủi của kiếp người. Họ gọi thời gian là ánh sáng thoáng qua, bóng qua cửa sổ. Nhưng do quan điểm tĩnh tại và có phần siêu hình, lấy sự sống vũ trụ làm thước đo thời gian nên nhiều nhà thơ thời trung đại đã quan niệm thời gian là tuần hoàn và vĩnh cửu. Có nghĩa là, thời gian được hình dung như một vòng tròn lặp đi lặp lại liên tục, quay trở lại điểm bắt đầu vào cuối chu kỳ, chuyển động qua lại mãi mãi. Nhưng nó là một chu kỳ, những khoảnh khắc và khoảng thời gian của nó, ngay cả khi chúng biến mất, nó cũng sẽ quay trở lại:

Mùa xuân của Hòa bình và Hòa hợp

Hoa tầm xuân trắng độc đáo.

(Xuân về, trăm hoa đua nở,

Mùa xuân đến, trăm hoa đua nở.)

(Tường thuật cảnh của họ – Thiền sư Man Jiak)

(..) Mùa xuân đến rồi lại xuân (Tự tình 2 • Hồ Xuân Hương).

Vì vậy, nhiều người vẫn cho rằng, người chết không hẳn là một vật, mà có thể ở với xã hội, thế giới, nhân thế.

Mùa xuân hoa đến Mac của bạn vẫn lạc quan,

Hầu hết các gia đình đều trân trọng việc tiêu tiền vào ngày mai.

(Đừng nói với tôi những bông hoa sẽ rụng vào mùa xuân.

Đêm qua, một cây mai trong sân).

(Báo chúng – Mãn Giác Thiền sư)

Ngay cả Xuân Duo và các nhà thơ Mới, do ý thức cá nhân thức tỉnh nên quan niệm về thời gian của họ đã hoàn toàn thay đổi. Xuân Diệu cho rằng thời gian là tuyến tính, như dòng chảy xuôi dòng, trôi nhanh, một khi trôi đi không quay lại, mỗi phút trôi qua là mất vĩnh viễn:

Con ruồi không chờ đợi để trôi,

Từ giây phút cuối cùng đến giờ phút này.

Xem thêm: Phân tích nhân vật Lian trong truyện ngắn “Hai đứa trẻ”

(thuyên du lịch)

Khái niệm này xuất phát từ quan điểm động biện chứng của vũ trụ và thời gian

Mùa xuân đang đến có nghĩa là mùa xuân đang trôi qua

Thanh xuân còn trẻ, đồng nghĩa với việc cuốn sách sẽ trở nên cũ kỹ.

Ngữ nghĩa của từ Diep có nghĩa là kết thúc, để phù hợp với khoảng cách giữa thời gian đến và đi, trẻ và già. Nó giải thích sự nhanh chóng và tăng tốc của thời gian. Khác với người xưa, Xuân Diệu lấy đời sống cá nhân làm thước đo thời gian. Điều này có nghĩa là chúng ta lấy cuộc sống hữu hạn của con người để đo thời gian trong vũ trụ. Anh ấy thậm chí còn lấy khoảng thời gian ngắn nhất và quan trọng nhất của cuộc đời mình khi còn trẻ để làm thước đo:

Và mùa xuân đã qua, đồng nghĩa với việc tôi cũng đã chết.

Trái tim tôi rộng nhưng từ trời lại hẹp,

Đừng cho mãi tuổi thanh xuân của thế gian,

Làm sao tôi có thể nói rằng mùa xuân vẫn quay.

Nếu tuổi trẻ đừng hai lần gục ngã!

Có trời và đất nhưng không có tôi mãi mãi,

Thật không may, tôi cảm thấy có lỗi với cả thế giới.

Phải chăng cảm nhận về thời gian của nhà thơ là cảm giác mất mát? Mỗi khoảnh khắc trôi qua là một mất mát, một phần đời người ta mất đi vĩnh viễn, và thấm thía hơn, một phần tuổi thanh xuân vô cùng quý giá của người ta đã vĩnh viễn ra đi.

Xem thêm  Tìm một số biết rằng gấp số đó lên 5 lần rồi trừ đi 576 thì được 714

Theo quan điểm của Xuân Diệu, mọi khoảnh khắc từ khi rời xa hiện tại trở thành quá khứ đều được quan niệm như một cuộc chia ly. Mọi khoảnh khắc chia ly và mất mát:

Hương mayo đầy hương vị,

Sông núi vẫn thương tiếc cuộc tiễn biệt …

Nhà thơ xem dòng chảy của thời gian là một chuỗi mất mát, chia cắt vô tận nên thời gian thấm đẫm hương vị của chia ly. Thức dậy đây núi sông than khóc vĩnh biệt. Nó là sự than thở của tất cả mọi thứ. Không gian có nói lời tạm biệt với thời gian. Như mọi thứ vẫn bình thường, thật không may anh ấy nói lời tạm biệt với một phần cuộc sống riêng tư của mình. Những mảnh ghép của cuộc đời tôi không thể cưỡng lại được, chúng tạo ra một dòng chảy liên tục, tạo ra sự phai nhạt và lụi tàn cho mỗi cá nhân:

Gió đẹp thì thầm trong lá xanh

Bạn đang tức giận vì bạn phải bay đi?

Con chim ồn ào đột nhiên ngừng hót,

Sợ cái chết sắp xảy ra?

Nhận thức về thời gian này, xét cho cùng, xuất phát từ ý thức sâu sắc về giá trị của cuộc sống cá nhân, từ sự thức tỉnh sâu sắc của “cái tôi” cá nhân, về sự tồn tại có mục đích của mỗi cá nhân trên thế giới. Mỗi khoảnh khắc trong cuộc đời của con người đều rất quý giá. Nó đáng quý vì một khi mất đi là mất đi mãi mãi. Quan niệm này khiến con người ta quý trọng từng giây phút trong cuộc đời, quý trọng và quý trọng từng khoảnh khắc trong cuộc đời, đặc biệt là những năm tháng thanh xuân. Hãy sống sao cho từng khoảnh khắc của cuộc đời luôn hiện hữu, tràn đầy ý nghĩa, đó là cách bạn sống. Đây là cơ sở sâu xa cho thái độ sống “vội vàng”. Nhanh lên, nhanh lên để tận hưởng những khoảnh khắc của tuổi trẻ, tận hưởng những gì cuộc sống ban tặng cho hương thơm, ánh sáng tràn đầy – vẻ đẹp tuổi mới tràn đầy. Đây là khát vọng chủ động và mãnh liệt trong cuộc đời của tuổi trẻ và tuổi trẻ.

Rõ ràng, tất cả những quan niệm và thái độ đó đã thể hiện sự tích cực và trân trọng đối với tư tưởng của Xuân Diệu.

Xem thêm: Phân tích đoạn trích: Vào cung điện của Chúa Trin – Lou Huo Track

“Nhanh hơn” là một trong những bài thơ đặc sắc trong tuyển tập “Thơ” (1938). Vượt qua dòng chảy của thời gian Trong hơn 60 năm, những ý tưởng mới về thời gian, tuổi trẻ, tình yêu cuộc sống, tình yêu cuộc sống – cùng với giọng văn nồng nàn, đầy cảm xúc vẫn tiếp tục cuốn hút chúng ta theo một cách khác lạ. Dưới đây là một đoạn thơ trong phần hai của bài “Nhanh hơn” thể hiện quan niệm của nhà thơ Xuân Duo về thời gian:

Mùa xuân đang đến có nghĩa là mùa xuân đang trôi qua

Xuân còn trẻ nghĩa là xuân sẽ già.

Và mùa xuân đã qua, đồng nghĩa với việc tôi cũng chết

Trái tim tôi rộng nhưng từ trời lại hẹp,

Đừng để tuổi trẻ của thế gian kéo dài, làm sao có thể nói rằng thanh xuân vẫn tiếp tục trôi qua nếu tuổi trẻ một đi không trở lại!

Có trời và đất, nhưng em không tồn tại mãi mãi.

Vì vậy, cả thế giới đau buồn.

Hương mayo nồng nàn hương vị phôi thai

Sông núi vẫn khóc tiễn biệt … “

Đầu tiên. Hai dòng đầu của bài thơ ngắt nhịp, nhịp 3/5, đọc thành tiếng, ta cảm nhận được vũ điệu của mùa xuân và thời gian:

“Nắng xuân đến / nghĩa là nắng xuân đi qua”

Xuân còn trẻ / nghĩa là xuân sẽ già ”.

Các từ: “tiến bộ” với “đi qua”, “tuổi trẻ” và “bạn sẽ trở nên tuyệt vời” tương phản với nhau, thể hiện mùa xuân và thời gian chuyển động không ngừng. Hành khúc mùa xuân, dòng thời gian miên man, bất tận. Ngày nay, “đến” mang một màu sắc riêng “đi qua”. Từ “hu” đã chuyển thành “dang”: một cách nói thơ. Tương lai sẽ cũ. Cảm nhận về thời gian và mùa xuân của nhà thơ thật nhạy bén và giàu sức biểu cảm, đó là một ý tưởng rất tiến bộ. Đồng nghĩa với từ “trẻ” và “lớn”, anh ấy có những cảm nhận rất riêng với một tâm hồn lãng mạn với đôi mắt xanh trẻ thơ.

Xem thêm  Thẩm quyền chứng thực của UBND cấp xã

Tình yêu đến, tình yêu đi, ai biết

Tại buổi gặp mặt, có những hạt chia …

(…) Nhanh lên! Nhanh lên với nó!

Tôi thân yêu của tôi! Mụn ngày càng già … “

(“một cách nhanh chóng”)

Anh ấy cũng thấy mọi thứ liên tục phát triển và thay đổi. Mùa xuân và cuộc sống thật tuyệt vời:

“Cách đây vài ngày có hoa

Nó có mùi rất ngọt

rõ ràng như nghi ngờ

Quả là có thật ”.

(“Quả sấu nhỏ trên đầu”)

2. Bảy câu thơ tiếp theo nói về sự đối lập giữa tuổi trẻ, kiếp người, thời gian và vũ trụ. Và đây cũng là bi kịch của con người, của kiếp người. Khi “tuổi xuân qua đi” nghĩa là tôi cũng chết ”. Mất hương vị trong cuộc sống. Thật là một chàng trai trẻ đẹp! Mỗi người chỉ có một tuổi thơ. Theo thời gian, những người trẻ không trở lại một khi họ đã ra đi:

“Và mùa xuân đã qua, đồng nghĩa với việc tôi cũng chết”.

“Trời thì hẹp” nhưng “lòng thì rộng”, muốn trường sinh, muốn trẻ mãi không già. Quy luật của cuộc sống rất phũ phàng: “Không cho phép tuổi trẻ của thiên hạ”. “Sắc hoa bất khả tư nghì – đời người bất khả chiến bại” (Nguyễn Du). “Một năm như đuổi xuân …” (như). Một lần nữa, nhà thơ lại đặt ngôn ngữ trong thế đối lập giữa “rộng” và “hẹp”, để nói lên nghịch lý của kiếp người. Cũng là một cách rất thực tế để cảm nhận thời gian.

Trái tim tôi rộng, nhưng bầu trời hẹp

Đừng kéo dài tuổi thanh xuân của thế giới

Xuân Bốn Thu có tính chu kỳ (Xuân trước, Xuân lai, Xuân vô biên) nhưng đời người chỉ có một thời thanh xuân. Thời gian tồn tại của trò chơi “Không bao giờ hoàn tác hai lần”. Vũ trụ là vĩnh cửu, vô hạn. Mặt khác, tuổi thọ của con người là có hạn. Cuộc đời có nhiều bi kịch. Ai cũng muốn trẻ mãi không già, ai cũng muốn sống mãi tuổi xanh tươi. Lời thơ như một lời than thở tiếc nuối:

… Làm sao tôi có thể nói rằng mùa xuân vẫn quay

Nếu tuổi trẻ đừng hai lần gục ngã!

Còn trời đất, nhưng em mãi mãi không

Vì vậy, tôi xin lỗi, tôi xin lỗi cả thế giới “

“Tôi tiếc vì không được trẻ mãi để tận hưởng hết vẻ đẹp của thiên nhiên và cuộc sống. Đó là lòng yêu đời và khát vọng sống, khát vọng sống trọn vẹn với tuổi trẻ:

“Mười chín năm, ngọc nữ má hồng.

Chim hót líu lo, là thời đại mộng hoa!

Này chàng duyên hát vui mãi.

Mười chín năm! Không phải hai lần hoa nở! “

(“Đẹp” – Xuân Duo)

“Tuổi trẻ không hai lần phai” và “Mười chín năm! Không phải hai lần hoa nở”, đó là bi kịch của con người, xưa và nay. Khát vọng sống, yêu đời mới cảm nhận được sâu sắc bi kịch ấy. Vì vậy, đừng lãng phí thời gian và tuổi trẻ của mình.

3. Hai dòng cuối của bài thơ đầy cảm xúc. Nhà thơ xúc động lắng nghe thời gian trôi đi, tiếng “thì thầm vĩnh biệt” của núi non, sông nước, cảnh vật. Xuân Diệu vô cùng nhạy cảm với thời gian trôi qua “mùi”, “vị” của năm tháng, sự “chia phôi” trong dòng chảy bất tận. Một cách rất thơ mộng và chính xác để cảm nhận thời gian:

“Mùi hương của Mayo mang đầy hương vị phôi thai.

Tất cả sông núi vẫn lặng lẽ tạm biệt.

Đoạn thơ trên cho thấy cái hay của thơ Xuân Duo: sự trau chuốt về ngôn từ và sự tinh tế trong cảm xúc thể hiện. Một quan niệm rất tiên tiến về thời gian, thanh xuân và tuổi trẻ. Cái tôi cá nhân trữ tình được khẳng định. khát vọng sống và yêu đời; Sống hết mình, sống yêu thương – đó là những suy nghĩ rất đẹp, vẻ đẹp của một tâm hồn bình dị lãng mạn – “sống vội” không có nghĩa là sống vội như ai đó đã nói.

Bài viết được chia sẻ bởi caigiday.com

Blog khác

Leave a Reply

Your email address will not be published.

You may use these HTML tags and attributes:

<a href="" title=""> <abbr title=""> <acronym title=""> <b> <blockquote cite=""> <cite> <code> <del datetime=""> <em> <i> <q cite=""> <s> <strike> <strong>